When I think of Tet
When I think of Tết, I think of the early afternoon in Suối Nghệ. The Huynh clan would gather. The breezes would blow through the Mai blossoms, and some of the stems would fall like golden rain. The elders would pull out the old drinking glasses and some new red envelops. The kids would roam about, kicking up dirts, taking up a breather just to wish the elders well and smile big with their hands out for the red envelopes.
My father would drink with the elders, and they eat home-made nem and bánh Thuẫn “just like how we used to enjoy it in Quảng Nam”: its outside charred and the inside still pink. My brother and I would drink along with the uncles, and we eat whatever else is available that year. Even at high noon, the Spring sky is blue and cool and we would be laughingly drunk after a few beers. Sometimes people bring their new spouses to introduce to the whole clan, and we all greet them and make jokes and watch them being shy. Someone will have been missing from the clan this year for this reason or that, and we all complain loudly that reason is not good enough. Although sometimes that person passed away and we all sat there missing him or her. But then we will look at the kids who roam free and being noisy and the elders sitting quietly, and we look forward to a new year taking care of the family in our own ways.
When I think of Tet, I think of traditions being passed down through generations, from the flowers we bring home to the food we cook to the New Year’s Eve stories about how our forefathers had their Tets. The voices echos like bed time whispers, and we wake up with new dreams.
The Old Man and The Sea, VN sytle
Mấy hôm nay người ta xôn xao vì ở Phú Yên ngư ông nghèo đánh bắt được một con Great White Shark mà “Theo kết luận của các ngành chức năng, đây là loài cá mập đen (nhám đen).”
Tội nghiệp cho con cá – mà theo miêu tả đấy kịch tính của VN Express.net hình như chết vì bị chích điện – “đôi mắt con cá trợn ngược vẫn ánh lên vẻ hung dữ. Một ngư dân khác tay cầm sẵn cây sào có sợi dây điện nối với nguồn điện chích vào đầu, vào thân cá.” Nhìn vòng bụng 3.6m, và cách bơi lờ đờ gần bờ chỉ 30 mét – rất có thê con cá này là cá cái, đang có bầu.
http://nammer.com/blog/?p=927
Tội cho cả ngư ông, vì ham tiền thưởng “UBND thành phố Quy Nhơn đã treo giải thưởng 10 triệu đồng cho người nào bắt được cá mập” mà đã mạo hiểm bỏ cả lưới cả mạng ra đánh cuộc với con cá to hơn cái thuyền mình. Tội nghiệp cho cả nhà ông ta, vì sau đó mất cả chì lẫn chài – vừa không bán được thịt cá, vừa không bán được cho viện hải dương học vì ai đó đã cưa mất hàm răng cá, vừa bị các ngư phủ này xì xào vì đã giết cá Ông: http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/02/3BA18A0C/
Cũng vì dốt vì nghèo mà nên tội. Tết này, ngư ông rấu thúi ruột vì lưới rách, lại lỗ 30 triệu.
Biết vậy. Ngư ông ước gì đã để cho con cá đi.
Pho’s first youtube video
I was just wondering how long it would take this man to get home.
Japan
Sau tiếng chửi thề toàn quốc vào hôm VN “chiến mà không thắng” Malaysia, anh bỏ đi Nhật. Japan – đất nước của 2 thứ anh thích: sushi, và sake.
…
Chiba.
Anh ngồi uống Sapporo như con nghiện. Tay run run vì đói. Hồi nãy ở ga xe lửa người ta nói “Shinshoju Tenmple? Very close…” Thì ra, “rất gần” ở đây là gần 3 cây số và hai ngọn đồi. Anh như con thú lạc bầy, lang thang con đường nhỏ và những cái shop bán 2 thứ đặc sản ở đây: dưa muối và lươn nướng.
Kiếm mãi mới ra chỗ chịu cho anh trả tiền đôla. Lần cuối cùng anh đến Japan, 1 đô “ăn” 100 yen. Giờ thì đô mất giá, chỉ được có 80 yen.
Mắt nhìn ông chủ quán trung niên đang nướng lươn unagi, và bà mẹ già quấn cái khăn, má đỏ vì hơi nóng của lò than và vì cái lạnh mù đông, ngồi ăn cơm trưa kế bên.




