Tui đi độ xe ở VN
Lần đầu tiên mẹ tôi thấy cái xe Chevy Suburban cách đây 4 tháng, bà ta từ chối ngồi vào nó. Nó thìn vừa thô vừa quê – dù nghe nói ở VN chỉ có đâu 4 chiếc và công ty Phú Mỹ Hưng vừa thanh lý 3 chiếc (và tôi mua chiếc ngon nhất). Và khi tôi nói mới đổ $100 đô tiền xăng mà mới lưng lửng thùng, bà bủn rủn tay chân, và ngồi xuống ghế sofa, thốt lên “tại sao? why? con? Kiếm chuyện khó làm?!”.

The Suburban: before
Mà lúc đó nhìn nó hơi nản: to như voi, đít nhổng lên như xe tải, cảng trước cảng sau nhìn sắt thép tùm lum, mở cửa ra thấy toàn mùi simili cũ, ghế simili bong rách lòi phèo, đèn không tỏ không mờ, tay cửa rệu rã. Máy lạnh càng mở càng nóng. 8 máy 5.7 Litre gầm như con thú đói, 100 KM mất khoảng 20 lít xăng. Nói theo kiểu thằng em tôi, là “mỗi lần đạp gas mất tô phở”.
Nhưng có lẽ vì 14 năm ăn hamơgơ ở Mỹ tui đã ngấm ngầm khoái xe to. Xe Suburban là 1 icon của cuộc sống gia đình ở Mỹ – gia đình nào có 5+ người là sắm cái full-SUV này. All-american family thì sắm chevy suburban. Hay băng đảng mafia cũng hay sắm Suburbans để đánh hội đồng. Và FBI đặc biệt khoái chiếc này vì nó chở được 7-8 lính + vũ khí ở phía sau.
Gần 80 năm nay, Suburban vẫn không đổi tên và characters của nó. Người Mỹ vẫn đi Trung Đông kiếm xăng về đổ vào những chiếc xe như thế này. Và tôi biết xe này có tiềm năng như thế nào, và có thể nhìn ngầu ra sao. Muốn độ chiếc này ở VN sẽ phải tốn công tốn của…nhưng…như tôi luôn luôn làm khi bắt đầu làm CEO của 1 startup đang cần makeover: I have a vision. Một chiếc xe không đụng hàng, không tròn tròn generic như tất cả các SUV đương đại. 1 chiếc xe k sợ ổ gà, với đường nét mạnh mẽ thẳng thắn như Americans. 1 chiếc xe đủ rộng để chở cả nhà đi biển cuối tuần mà khỏi phải để ai ở nhà vì k đủ chỗ. Để đón bà con anh em từ mỹ về và đủ chỗ để hành lý. Để ban đêm dạo phố và ánh đèn đường lướt qua cái lưng đen nhũi của nó, và để tiếng xe v8 khoan thai gầm gừ khi lên tiếng, hứa hẹn 1 cuộc dạo chơi kỳ thú cho những người ngồi bên trong…cho dù là lên núi hay xuống biển hay đi cruising ở Q1.
Nhưng trước mắt, cái future pimping ride nó vẫn nhìn như thế này ![]()

Let’s do it!

Để bắt đấu: phải tháo bỏ lớp sàn cũ, dù chỉ để cải thiện mùi. Một đống cát và đá rơi ra. Cái sàn cũ được lột ra và bụi bay mù mịt. Chắc ngày xưa xe này đã đi khảo sát Q7 khá nhiều. Bà chủ tiệm lót sàn tính thêm tiền dọn sàn. Lót thêm lớp cách nhiệt + lớp cách âm. 5 chai.

Sau đó, thay toàn bộ ghế simili bằng da thật. Hai màu đen và xám. Hai con bò đã hy sinh. Bà chủ tính thêm tiền vì xe này 9 chỗ. Mùi xe bây giờ đã cải thiện đáng kể.
Bước hai: phải bỏ hai cái cảng quê mùa đi, và làm body kit để cái ‘Burb này trẻ ra 10 tuổi (vì 1995-2005 body giống nhau, chỉ trimmings và bộ mặt nạ là khác).
Nhưng trước khi đụng vào body kits, thì phải làm lại ống pô:

Mang xe ra Marco ở An Dương Vương. Vứt cái ống pô cũ đi. Độ 2 cái pô chrome 2 bên. Giá rẻ không ngờ: 4 triệu.
Và tôi bắt đầu lên eBay đặt đồ: bộ đèn trước, bộ đèn sau, grille chrome sáng loáng (của đời xe mới, cái này quá to không nhờ ai mang về được, phải ship qua air cargo), tay nắm cửa trong, tay nắm cửa ngoài, 8 cái buri mới, 8 sợi dây buri, mặt đồng hồ mới, và oil filter xịn..ôi thôi vô kể, và nhờ vả nhiều mối quan hệ khác nhau để xách tay hoặc gửi về.
Làm body kits ở Sài Gòn này đẳng cấp nhất là bác Phi Long ở đường Phạm Hùng (Q8 giáp ranh Bình Chánh). Cộng đồng OtoFC rất nể bác. Nên tôi xách xe qua nương nhờ sư huynh Phi Long. Nhìn dàn xe đang “waiting list” của bác, tôi biết để được chiếu cố sẽ mất nhiều thời gian. Tuy quen cùng 1 vài chiến hữu, body kits cũng mất 2 tháng mới hoàn thành.

Đồ đạc ở bên Mỹ cũng đang tụ tập về. Xe bắt đầu ra hình ra dáng rồi. Ngay cả nhân viên Phi Long cũng khoái khoái và làm việc cảm hứng hơn. Gắn thêm cảng bước lên (phải chế riêng vì xe dài khác thường). Tháo chỉ cao su hai bên và làm lại mạng sườn. Nộp cho bác Phi Long 28 triệu.
Đã độ xe không được run tay!
Nhân tiện thợ đang tháo taplô nối dây bóng điện mới, tôi cho gắn màn hình DVD cảm ứng. Có cả TV, USB…mấy phần này Phi Long lấy giá khá mềm.

Body kits xong, xe đã 60% OK. Nhìn con voi của mình cũng bắt mắt. Nhưng khổ cái body kit che mất ống pô. Khói xịt bay lên xe. Đi muốn xỉu. Nhưng kệ, tính sau. Giờ thì phải xách xe đi sơn.

Sơn lót
Garage Bình Hưng đã hứa sơn xe và bao luôn tapi & taplô. Thợ cả là bác Định với 11 năm trong nghề cũng chỉ lấy có 11 triệu (giá rất OK) và lấy sơn dupont. Sau vài lần tư vấn, anh em quyết định sơn màu đen BMW nhưng ánh xanh, để khỏi phải đổi cạc vẹt (xe trong cạc vẹt để màu xanh). Bác Định đi ra lấy BMW template về và tiến hành pha sơn. Nội thất sơn đen mờ.
Trong khi chờ đợi sơn, tôi cho tháo tay nắm cửa và vô lăng đi ốp gỗ.
Máy lạnh: thay lốc lạnh mới luôn. Lốc lạnh mới “made in Japan” chạy rất êm. Vệ sinh hai dàn lạnh trước sau (lại 1 đống cát và bùn). Giờ vào xe lạnh cóng. Và lốc lạnh mới có vẻ tiết kiệm xăng hơn nhiều.
Sau 10 ngày, bác Định gọi vào xem xe. Nhìn cái xe đen thui sáng loáng, 8 con mắt hé nhìn nhìn từ sâu thẳm và cái mặt chrome lộng lẫy…tôi biết vision đang thành hiện thực. Nhưng cái xe vẫn nhổng đít. Hạ bớt 2 nhíp. Aha. Thế chứ!!!
Ngồi vào xe, tôi vuốt ve cái vô lăng gỗ. Màu gỗ nâu xám, điểm bởi 2 mảng da bò đen. Xe thoảng mùi da bò mới, và 1 ít mùi hôi nách của thợ điện…nhưng rồi sẽ phai đi. Ấn nút máy lạnh. Xe rung nhẹ, rồi lại im. 1 làn gió thoảng qua.
Rồi mùi khói. Fuck! Quên mất hai ống pô vẫn đang vô tư phả khói vào bừng sau. Gọi bác Phi Long. Bác nói qua đây giải quyết cho. Trên đường qua Phi Long tôi chạy xe rất rất chậm vì nếu pô nóng quá sẽ dộp sơn mới.
Mang qua Phi Long, lính lác ready hết. Lấy mũi hàn cắt ngang hai ống pô và nối dài ra khỏi bửng sau. Giờ thì hai ống pô chĩa ra hai bên, tiện thể làm hơi chếch xuống, để khỏi bị bà con chửi ở đèn đỏ.

Sau 4 tháng miệt mài độ xe, giờ thì con voi xanh nhổng đít đã thành con báo vớ bộ lông đen bóng phủ phục trước nhà. Vision đã 90% thành hiện thực. Và khi lái xe về weekend này mẹ tôi đã bắt đầu hiểu tại sao tôi mua chiếc xe này. Bà đã đồng ý vào ngồi trong xe, và tôi mở nhạc Yanni du dương dù rất ghét dòng nhạc này, và chở cả nhà đi ăn tối. Thành công!

Chỉ còn 1 vấn đề cần giải quyết: xe có vào gara lọt hay không. Và lọt rồi, còn đủ chỗ để xe honđa hay k? Whew. Thằng em khi design cái nhà này đã tính trước rồi: gara này đủ rộng để Rolls Royce Phantom. Trong khi chờ đợi, để Suburban đỡ vậy!

Chúc mọi người 1 tuần vui vẻ!
Học ở quán nhậu
Trận bóng đá kết thúc. Người hát dạo tên Tuấn ngồi xuống bàn chúng tôi, đánh 1 bài beatles cũ. Bác này nhìn cũng phong cách. Tóc dài đuôi sam. Áo khaki lính. Tai đeo 4 khoen.
Dũng “Đà Lạt” ngồi gật gù nghe “Golden Slumbers”. Hà Quang Minh hát theo.
Gạt tàn thuốc bay bay. Dũng Đà Lạt nói “hồi xưa cứ thắc mắc tại sao mấy sư huynh ngồi nhậu cứ hay gạt tàn thuốc vào thùng đàn, nòi là để cho nó kêu ấm hơn” (Dũng đánh đàn từ năm 6 tuổi, giờ thuộc hàng có số má trong ban nhạc ở Sài Gòn).
“Mãi về sau mới biết”, Dũng Đà Lạt nói, là “vì chất lượng đàn lúc xưa không tốt…keo dán cũng không khít hẳn….nên tàn thuốc trong thùng lâu ngày giúp trám kẽ hở”.
7 pm at the office
I dont think i have ever worked so hard my whole life
And I have worked pretty hard my whole life.
Bài Thơ Viết Dưới Đàn Bầu
Nhà để con nghịch
Cha ngồi dưới giàn Bầu làm thơ
Làm mây bay
Ngọn gió thổi
Những quả Bầu rắc rối
Cha ngồi từ tám giờ
Quả Bầu thõng như cuộc đời mỏi mệt
Nhìn con Ong miệt mài hút mật
Và cô bé rón rén bắt chuồn chuồn
Con chuồn chuồn tinh khôn
Cứ sắp sửa… lại vù hay mất
Giống như Cha… câu thơ hay nhất
Cha chậm rãi hút thuốc
Trang giấy trắng tinh
Có chấm nắng xuyên ngang
Chỗ bài thơ định viết.
Y Phương
Cao Bằng, 1990