Xài tiền rách

Ở Việt Nam mặc áo rách cũng được. Quần rách là một cái mốt. Đội nón rách còn có người thương. Còn móc ra một tờ tiền rách thì không ai thông cảm. Làm người với nhau mà sao tệ quá. Ảnh hưởng tinh thần của việc bị thối tiền rách, và phải xài tiền rách, là không nhỏ.

Nhìn người đang cố xài tiền rách biết ngay. Cứ dấm dấm dúi dúi, tay đưa tiền mà mắt đầy lo âu. Người có kinh nghiệm hơn thì làm ra vẻ bình thản, hay cố cười to ha ha dù có khả năng sắp bị chửi. Rồi đồng tiền rách cũng lòi ra, và khổ chủ đành lấy lại, xin lỗi. Sorry mình không để ý. Móa thằng nào chơi kỳ thối tiền rách cho mình.

Trong trường hợp tống khứ trót lọt, đồng tiền rách có chủ mới. Chủ cũ phóng xe chạy nhanh – đôi khi khỏi đợi tiền thối nếu không đáng kể, hay lẩn vào đám đông như một tội phạm. Trưa hôm đó ăn chay để cảm thấy thanh thản hơn với chính mình.

Sáng nay anh có 50 ngàn rách chút xíu, dán băng keo mà người nào thiếu liêm sỉ đã thối cho anh tối qua lúc chạng vạng. Đi xe ôm ra đầu đường mới phát hiện ra. Bác xe ôm già cũng quen biết, nhưng nhất định không lấy. “Để bữa khác cũng được chú ơi.”

Đút tờ 50 ngàn vào túi. Anh lên xe đò về quê. Cước phí xe: 50 ngàn. Anh đưa nhanh lúc mọi người nhao nhao đưa tiền. Nhưng trong lúc có vẻ bấn loạn ấy, miếng băng keo vẫn lấp lánh, lấp lánh. Đồng tiền được chuyền từ băng kế trước ra phía sau. Những cái lườm nguýt. Những tiếng xì xào vô tình hay cố ý. Anh móc tờ 500 ngàn, đợi thối. Tình hình rất là tình hình.

Xe dừng ờ trạm. Anh mua cái bánh bao. Trong túi vẫn nóng hổi tờ 50 ngàn có sẹo. Nhìn quanh, thấy những người bán hàng có vẻ sõi đời quá. Chỗ chặt heo quay có con dao to, nên anh lảng qua chỗ bán sữa long thành. Thêm bình sữa. Nhiêu chị? 12 ngàn. OK tiền nè chị. Chị không lấy mà lo bán, nói thằng con thối tiền. Thằng nhóc cầm tờ 50 ngàn vứt vào ngăn kéo. Chà, có vẻ được đây. Nhưng…

Nó hỏi má nó 50 ngàn thối nhiêu.

Anh nói hỏi gì nhiều nhóc, 38 ngàn. Đếm đếm tiền thối.

Whew. Anh quay ra, cảm thấy hơi tội lỗi. Cảm giác khó chịu như vừa mới phải ăn một muỗng bột ngọt Vedan và nghe nhạc Đàm Vĩnh Hưng. Miếng bánh bao nghẹn ở cổ. May có hộp sữa tươi.

Cực quá, cái việc xài tiền rách ở VN. Ở Mỹ hễ có trên 60% của tờ bạc là được đổi ngay với lời cảm ơn. Hôm nào anh sẽ chơi nổi: Đợi thằng bạn mò mẫm kiếm đồng tiền rớt trong rạp chiếu phim là đốt tờ $100 cho nó kiếm. Giống như Hắc Công Tử & Bạch Công Tử ngày xưa vậy. Chỉ có khác là anh cho nó cháy gần nửa thôi – qua Mỹ đổi lại tờ khác, và thêm một chuyện để nổ chơi.

Lớn lên, em muốn được làm công an Phường

Đề bài tập làm văn kinh điển: “Lớn lên, em muốn làm gì” – “What do you want to do when you grow up?” 

Ngày xưa, em đã ước gì được học ở nước ngoài. Xong rồi, em sẽ về giúp đất nước phát triển, hội nhập. Làm một chuyên viên gì đó. Chuyên viên đầu tư càng tốt. Mà không phải đầu tư bất động sản cầu may hay đầu tư chứng khoán chờ thời. Không, em đã muốn được làm trong ngành đầu tư gì đó mà có thể trực tiếp tham gia giúp công ty đó phát triển.


Giờ, em chỉ muốn được làm công an phường, hay công an khu phố thôi cũng được. Mấy cái bằng ĐH của em không thể nào cho em được sung sướng như anh công an phường của em.

Mà thiệt. Anh công an phường em ung dung tự tại, mỗi sáng đến chung cư của em uống café tiếp dân, đậu xe ngay trên vỉa hè chung cư. Hồi trước em mới về, lúc A-còng còn thịnh hành, anh chạy chiếc A-Còng vuông.

Giờ anh chạy chiếc SH-i láng cóong màu đen, cũng đậu trên vỉa hè chung cư mà không ai dám đậu. Nếu em có xe xịn vậy, chắc em cũng muốn xe đậu một mình, nhìn càng hoành tráng và láng cóong trong ánh náng sớm trưa. Mối buổi sáng em đón taxi, em đi vòng qua chiếc SH mà không khỏi một chút thèm thuồng, vì em chỉ chạy chiếc Vespa cổ bèo nhèo.

Anh công an phường em có vẻ được nhiều người trong khu phố quý mến, từ chị bán báo đến cô bán Cafê đến chú bán phở. Nếu không họ đã không tiếp đón niềm nở như thế khi anh muốn đọc báo, thèm cafê, hay đói phở.

Anh cai quản mấy cái chung cư và bao nhiêu hộ dân mà không xì-trét như em bao giờ. Lúc cần nóng, anh có thể rất nóng. Nhưng nếu cần mềm mỏng, anh cũng mềm mỏng.

Em chỉ bị anh chửi đúng một lần khi mới về nước. Nhưng hôm đó là lỗi của em – vào kiếm giấy tờ mất cả 1 phút, anh không đợi được và chửi vung lên và lên xe “về trụ sở”. Em chạy theo với phong bì giấy tờ, nhưng xe A-Còng của anh khởi động nhanh, và chạy cũng nhanh chứ không như Vespa cổ của em, nên em chạy theo không kịp.

Mấy lần kia anh chỉ nóng sơ sơ khi đến khám sổ tạm trú của em vào đêm khuya. Lúc đó em mới vế nước nên không biết luật, và chủ nhà không có giấy phép kinh doanh cho người nước ngoài thuê, nên cả hai bị mắng là phải. Sau khi đóng “phí đăng kí tạm trú” 500 ngàn (mà về sau hàng xóm bĩu môi chê đắt, “250 ngàn thôi” – đó là họ không biết em có yếu tố nước ngoài, có giá phí khác), anh gọi tới số di động và nói “xong rồi” vào 10:00 đêm – cái giờ mà đáng lẽ anh phải được ngủ. Tận tụy và ân cần – là những gì em cảm nhận được qua giọng của anh lúc đó.

Cả nhà em làm giáo viên. Lương chưa bao giờ hơn 3 triệu. Cô em bị ho liên tục vì những năm tháng bên bảng phấn, lương cũng chỉ nhỉnh hơn 2 triệu. Nếu để dành mỗi tháng 500 được ngàn, cô em sẽ tậu được chiếc SH sau 24 năm…nhưng từ ngày ho khan, cô có thêm khoản chi thuốc men.

Suy đi ngẫm lại , khi lớn lên, em chỉ muốn được làm công an phường.