Không Lời #1
Em sống với Bà Ngoại, một cụ già bị khuyết tật trên gương mặt mà người trong xóm gọi là “bà sứt môi”…chỉ có đôi mắt là giống như những đôi mắt chúng tôi đã thấy…sáng sáng trong căn phòng tối, nét hiền từ và nhẫn nại.
(L) Bàn của em học. Cái giường không còn sử dụng được nữa. (R) Bàn thờ trên nền đất còn ẩm ướt.
Thôn Vĩnh Dinh I, Xã Điện Phước, Điện Bàn
Sau lũ, cá con nhiều. Đâu đâu cũng thấy mấy chị hay trẻ em vó cá (vì thanh niên bận ra đồng hay giúp dọn sửa nhà)…cả mấy tiếng trong xô cũng chỉ có được hơn nhúm cá bằng đầu ngón tay.
The faces that are the stories.
Savaging what is left after the flood. Lúa non được vực dậy. Lúa ướt may chưa lên mầm thì phơi. For the corn on the right, it is too late to save because the mold has completely taken over,
Thank you, Bác Việt
Tối thứ năm chúng tôi ngủ lại nhà Bác Việt, bạn của bố tôi ở Vĩnh Điện.
Tuy đã ở trên mặt đường nửa mét, hôm lũ nhà bác bị lụt cao quá khỏi đầu. Nhà bác, môt quán càfê nho nhỏ, lại là trung tâm “canh lũ” của thôn vì nhà ở ngay bờ sông. Buổi tối anh dân phòng giăng mùng ngủ ngay chỗ hiên để canh nước lên.
Chúng tôi nằm ngủ dưới những hàng dây phơi sách. Những cuốn sách ngả màu, vẫn còn ẩm ướt.
Bác Việt và Cô Bảy đều là thầy cô giáo. Bác dạy Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên-Hướng Nghiệp của Điện Bàn (nhìn cột cổng, bạn có thể thấy ngấn nước lũ).
Cô Bảy dạy trường Quang Trung, Điện Phương (rốn của ”rốn lũ”) - tầng 1 trường THCS bị ngập 100%. Sáng thứ sáu chúng tôi theo Bác Việt vào thăm trường. Cô Bảy đã đi vào trường từ sớm. Quán cafe ở nhà để đó, tính sau.
(L) Cái bảng đen chỉ sử dụng được 30% vì đã dộp nước. (R) Học bạ và bảng điểm được ưu tiên phơi trước.
Tối thứ Năm, cô Bảy đang lúi húi tìm cách chia 5 “suất” của xã cho học sinh của trường (1 bao gạo 50 KG, và 5 thùng mì) vì có “5 suất mà phải chia ra 60 phần, làm sao đây” thì chúng tôi “bật mí” về khả năng đóng góp. Cô thật tận tụy với học trò – sáng sớm trời còn mưa lất phất, cô dắt xe ra để tôi và Hưng khệ nệ khiêng bao gạo bự chảng lên yên, thêm hai gói mì ở trước “để mang dần ra trường”. Cô đi tất tả dọc đường sông, xe hơi nghiêng nghiêng vì bao gạo nặng quá.
Tình cờ, hiệu phó của trường quang trung là chú của thầy Hay ở Quế Sơn vừa bị lũ cuốn đi sau khi đi dự giờ về. Tiện gặp thầy, chúng tôi gui lai thay 2 triệu để chuyển tới gia đình thầy Hay như đã planned trước.
Cám ơn Bác Việt đã cho tụi cháu 1 đêm ngủ thật say và ấm áp. Tối đó chúng ta lại được quây quần “nhậu Sinh Nhật” của cháu, bữa tối sao mà ngon thế. Và hai thằng khờ đi không mang đủ áo ấm lại được bác “cứu trợ” cho cái áo gió để đi tiếp.
I want to tell you a story
Actually, I want to tell you stories…they are not necessarily happy stories.
But I wish for them to be stories of hope.
So while I start on them, please allow me to upload this picture of two brothers from Thông Đông Khương 1, Làng Điện Phương, Điện Bàn. As the sun sets and the rain starts yet again, they sit on the ruined wall of the “Miếu Làng”. Behind them are two empty shells that used to be their house, and the village temple. They are the hope!
The girl from Vinh Dinh I, Điện Phước, who could not explain why recently her foot and turned backward (it’s a tell-tale sign of Agent Orange effect), whose eyes teared up just to say her name. She, too, is hope.
Her neighbors, a boy and a girl in 7th grade, whose father died in a motorbike accident just before the flood, and her mom struggles daily with the field to keep them in school. They sat in school uniforms and shared one bowl of watery canh and plain mì before afternoon class. They are hope.
Just like this father of two in Điện Phương, who has fixed this fence for the 4th time in the last few weeks (meanwhile, Storm #7, and Storm #8 are still rolling in) - let us continue hope, for as long as we can. There’re ways.