Phần 2: Nhật Ký Hành Trình “Tiếp Sức Cho Đồng Bào Miền Trung” Của Phố & Hưng
Ngày 1: Không Thầy Đố Mày Làm Nên
Chiếc xe của thầy Tú cho mượn thật là được việc. Cái lốp mới còn tuyệt vời hơn – bao phen xém “đo ruộng” cuối cùng chỉ là một vài giây loạng choạng như hồi xỉn World Cup năm ngoái.
Chúng tôi len lỏi vào trong những thôn xóm, đi qua những cánh ruộng ướt nhem – nước vừa rút, bà con đã ra lật lên để phơi phóng. Trên đường lắm khi chỉ có 1 vết xe duy nhất. Xe cứu trợ của tổ chức và báo đài không vào được trong xóm, chỉ dừng lại ở những đường lớn. Trong tất cả những ngôi nhà chúng tôi đến thăm, chưa ai có được 1 đồng hỗ trợ nào, hầu hết chỉ được 2 gói mì.
Nhà của ông cậu tôi ở đường lớn Vĩnh Điện, nhìn vào ngôi nhà to đùng – tuy hôm lũ có bị ngập hết 1/3 – chắc chắn không cần “cứu trợ”, nhưng lại được cả thùng mì. Đường trong thôn, có nhà chỉ được 1 gói từ trưởng thôn.
Vào nhà, khỏi cần hỏi những câu thừa thãi như “nước năm ni lên tới đâu bác hè?”. Cứ nhìn lên tường thì khắc biết ngấn nước.
(to be continued)
Nói Với Con

Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ vê ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trên thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con .
Y Phương (Thơ Việt Nam 1945-1985)
Nhật Ký Hành Trình “Tiếp Sức Cho Đồng Bào Miền Trung” Của Phố & Hưng
21/11/2007 HCMC:
The Things We Carried
6:00 pm: Đi làm về sớm chút. I carried the laptop case, the bag of goodies I ransacked from IDGVV’s pantry for our fellow countrymen in need – most of the stuff we ever rarely touched, like the rolls of buicuits – I have never seen anyone at IDGVV eaten a milk biscuit in my whole year there.
Sau khi gửi cái email kiểu “lời Bác dặn trước lúc chia tay” , cảm ơn mọi ngýời đã đóng góp cho đồng bào miền Trung, và ăn vội bát cõm với hai đứa em (nghe chúng nó dặn dò đủ điều về chuyến đi và vẽ lên 1 viễn cảnh vừa buồn cười vừa ảm đạm về khả năng “sẽ bị cứu trợ” của ông anh đáng kính), HP vội xách hành lý ra phi trường để kịp chuyến bay. Hưng SMS “7:00 I will be at the airport”. Last minute, Vân Anh lại chạy taxi tới nhà đưa thêm 2 triệu nữa của bạn bè cơ quan đóng góp. Cảm động quá trước sự tận tụy của bạn tôi. Quà “ăn được” cho bà con miền lũ được gói gọn trong 1 túi ny lông: mì gói, bột ngũ cốc, kẹo bánh (để cho trẻ em), biscuits đủ loại, 1 gó trà gừng, 1 hũ đậu phộng rang to…cái nào cũng trong nhiều packets nhỏ nhỏ. Hầu hết đều do HP lục lọi trong “kho” văn phòng mà ra, cộng với vài thứ linh tinh anh em trong công ty bỏ vào cái túi “food for flood victims” Phố để trên bàn mấy ngày qua. Mấy cái túi ngũ cốc và bột dinh dưỡng về sau này rất đýợc việc và đýợc nhiều gia đình có trẻ em appreciated.
Bạn Sơn bên báo Mực Tím cũng dặn ghé qua toà soạn lấy ít đồ, nhưng k kịp nữa rồi. Sorry bạn nhé.
Quà “không ăn được” cho đồng bào vùng lũ gồm có gần 30 triệu đồng. We carried the backpacks and plastic bags of goodies. Hưng also carried a laptop (emergency EPI work?). I carried my ever-present USC cap that has been with me all around the world since 2001.I also carried a lot of zip lock bags (these would come in handy later for dividing up candies, and for protecting my wallet in the rain).
The money felt warm on my back, as it carried a lot of love – yours (câu này “cải lương” quá, but it’s true). It will be divided into at least 30 envelopes for tomorrow. I carried newspaper clipppings that had stories of worst-hit villages. “Điện Phương, Điện Phước, Nhị Dinh 1, Điện Ngọc…” names of towns that I have never heard, that would become very familar the next day.
We also carried the responsibility to make sure every đồng get to the people who need it most.
Đà Nẵng 9:30: Trời mới mưa xong. Tối nay sẽ ngủ nhà Thầy Tú, một người thầy thân với gia đình Phố ở ĐN. Hai đứa ngồi nói dóc với thầy Tú 1 chút rồi mới bắt đầu vào việc: chia tiền ra các loại phong bì 500 ngàn đến 2 triệu, xem phải ứng cho ai (có nhiều bạn ở xa nên chưa đưa tiền kịp), vạch ra kế hoạch đường đi…cũng chưa biết phải đi đâu, nhưng sáng mai sẽ về “rốn lũ” Điện Bàn cái đã.
Đà Nẵng 12:00 đêm: bạn bè SMS “Happy Birthday to Phố”. Mà năm nào birthday cũng on the road thế này?