USC Taekwondo
To say that USC Taekwondo was a big part of my college life is an understatement.
For 5 straight years since 2001, my office was just a warehouse for TKD gear, posters, and practice schedules. Work was just a space between school (also a space sometimes) and Taekwondo. My lunch break often involved teaching Taekwondo to the neighborhood kids. 5:00 is the beginners class, when I taught. 6:30 is the advanced class, when I was taught. Then there was team practice, referee training, the demonstrations, fund-raising, the tournaments, the roadtrips with the team…
There was a brotherhood…the kind you feel when you are about to go into battles alongside with someone, facing guys who are hell-bent (and trained) to see you knocked down on the floor bleeding through all holes.
Then there were always the old-schoolers…who said the color of the blackbelt was from the blood and sweat drying on it. There were also the kids. There were the fat people from USC who we worked into shape, one push-up at a time. There are still many fat people at USC, but I’d like to think we put at least 500 of them in shape.
I’ve walked far away from that place – that time – that mindset now. But USC Taekwondo – that was home, for a long time.
Spyro
For a guy whose last name I still have trouble saying correctly, Spyro is my long time brother-from-another-mother, friend, and mentor (though he does not know this). Long ago, I just accepted that Spyro is a kinder, more patient, and more caring man than I am.
Thus begins this series of random dedication to my friends, beginning with Spyro. I guess when you spend the growing up years away from your family, your friends are even more important. And now that I am away from so many good friends, I think of them fondly.
No matter how busy I am, when I am back in the US, I will be sure to visit Spyro. I am, by nature, a careless man who finds his better self trying to see the big picture. When I was running the show, I sometimes overlooked details – at times, important details – that Spyro picked up and made sure they got done. By examples during everyday conduct of Taekwondo, sailing or just hanging out, he taught me to take my time to look at details, and to not take short-cuts even though sometimes it’s tempting to do so. He taught me these things, even though he never said one word about such teaching.
Spyro is the ultimate example of “Do without doing, and leave nothing undone”.
Tôi muốn làm người lương thiện
Sau kinh nghiệm xương máu và bức xúc vừa rồi với cái server mang từ Mỹ về, tôi rất muốn viết 1 bài trên báo Tuổi Trẻ về sự tiêu cực và tham nhũng của hệ thống thuế hải quan ở Việtnam. Bạn nghĩ có nên không?
Tôi chỉ muốn đóng thuế cho 1 món hàng có chứng từ hẳn hòi. Sau khi bị mấy người ở phòng đợi đóng thuế chửi ngu 20 lần vì đã không đút lót ngay ở cửa HQ lúc về nước “cho 1 món hàng bé tẹo”, và sau hai lần điền sai mẫu đơn, thiếu con dấu, v.v…tôi phải sử dụng dịch vụ “cò” để được đóng thuế. Mệt mỏi, tôi cử người gđ kỹ thuật, Hưng, đi đại diện thì lại bị làm thêm tiền (dù đã có giấy ủy quyền). Và Hưng cũng phải tốn thêm hơn hai ngày chầu chực để mang cái máy server về (lúc tôi viết những dòng này Hưng vẫn còn ở chỗ kiểm duyệt).
Mà có được đóng thuế theo chứng từ mang từ Mỹ về đâu. Ở giai đoạn cuối, người nhân viên thuế vào truy cứu sao đó, ra bảo giá cái server này mắc hơn. Mặc dù Hưng năn nỉ được chỉ cho đúng model của Dell Poweredge 2950 trên trang web của Dell….người kia nhất định theo đơn giá của ai đó đi trước cũng mang Dell server về. Và ra giá là “thôi cưa đôi, đưa đây hai triệu, sẽ làm theo đơn giá, nếu không sẽ ghi giá này…”
Vừa nhục vừa tức, vừa tội cho đất nước. Vác server từ nước ngoài về đã mệt, tôi chỉ muốn đóng thuế, cho 1 mặt hàng hoàn toàn hợp pháp và mang lại lợi ích cho đất nước – góp phần nâng cao hệ thống máy chủ CNTT. Máy thì bị “giam” hơn 8 ngày trong khi làm cả mớ giấy tờ, gián đoạn công việc làm ăn, mà đóng thuế thì giai đoạn nào cũng phải nhờ cò, nhờ dịch vụ (ngay cả chuyện tờ khai cũng phải nhờ dịch vụ đánh máy), phải “bôi trơn” từ 50 ngàn đến 2 triệu. Chuyển server từ chỗ “tạm giữ” ở 51 Trường Sơn đến chỗ kiểm duyệt thì phải nhờ….xe ôm, chứ cơ quan HQ không có xe vận chuyển chính thức. Và cuối cùng, tưởng là được đóng thuế rồi, thì lại bị hét giá khác…và đòi hối lộ một cách trơ trẽn.
Please, hãy cho chúng tôi làm người lương thiện.
Update: Hưng mới gọi là đã lấy được máy về rồi, cũng bức xúc thêm là người thu ngân ở giai đoạn cuối đã không thèm thối tiền lại (Hưng đưa còn dư 29 ngàn)…và nói “để ghi luôn hoá đơn cho”, nhưng rốt cục lại ghi sai địa chỉ trên hoá đơn, quăng cho Hưng, và không chịu ghi lại. Thế thì đi toi cái việc được trừ thuế cuối năm.










