Cải cách ruộng đất, theo kiểu Mugabe
Nhà lãnh tụ độc tài của đất nước lận đận nhất châu phi này – Zimbabwe – nay lại sáng chế ra thêm một kiểu “cải cách để cai trị dân trí” với mức độ ấu trĩ đến không tưởng: cưỡng bức người chủ đồn điền da trắng ra khỏi đất của họ và “đen hóa” nông trại vì làm như thế là “yêu nước”. Khổ nỗi người được cho đất toàn là bà con thân thuộc của Mugabe hay đồng bọn…và số còn lại không biết hay thiết tha gì về nông trại, nên đồng ruộng trù phú nay thành đất hoang. Và người da trắng đị xua đuổi, đánh đập, bị giết hàng loạt đồng thời cũng là những người yêu nước, làm ra GDP, và trí thức nhất Zimbawe.
Vốn dĩ là đất nước có mức độ phát triển nhất và sản xuất nhiều nông sản nhất Châu Phi cách đây 10 năm, giờ đây Zimbawe sống lây lất nhờ vào food aids của nước ngoài, và mức lạm phát nhất thế giới. Trợ cấp lương thực giờ đây cũng cạn kiệt vì các nước phương tây lên án chế độ độc tài của Mugabe, và tiền của Zimbabwe cũng hết chỗ in vì đã ra đến tờ “Z20 Trillion” (20 ngàn tỉ) và $1=400 Tỉ Zimbabwe.
Nực cười? Ơ Zimbabwe hiên này không ai cưởi nổi cả. Thế mới biết, lãnh đạo trí thức là người “có thể tận dụng được người tài giỏi hơn mình”. Còn lãnh đạo dốt nát thì chỉ muốn xung quanh là mọi người dốt hơn mình, hay sợ hãi mình. Dốt nát, cộng thêm độc tài, như Mugabe…mới có thể ra hàng loạt chính sách phi lý & phi nhân đạo như vậy mà còn nắm quyền đến hôm nay.
Hy vọng các nước liên hiệp Châu Phi sẽ sớm can thiệp để “bác nông dân cuối cùng” như Mike Campell có thể yên ổn bám đất làm ăn.

Out with those white farmers
Sep 17th 2009 | CHEGUTU AND JOHANNESBURG
From The Economist print edition
President Robert Mugabe is still bent on chasing out the last white farmers
Ben Freeth’s reward for staying putFOR Mike Campbell and Ben Freeth, his son-in-law, leaders of a legal battle to save Zimbabwe’s last white-owned farms, Robert Mugabe’s warning came too late. By the time the president made his latest tirade against white “imperialist” farmers, their own farmsteads were no more than a pile of ashes and rubble. And just days after the arson attacks, two mysterious explosions shook the farm. On September 14th the police, who say they are now investigating a suspected arms cache, briefly arrested Mr Freeth and held a visiting crew from the al-Jazeera television channel for “entering a potential crime scene”.
Đọc thêm: http://www.economist.com/world/middleeast-africa/displayStory.cfm?STORY_ID=14465671
The weekend farmer update
The 12 pigs are growing slower that I’d thought due to their wild boar gene and organic diet, but some are reaching 30 kgs. They are all fat and round though, with back fur growing strong. “Tròn Ủm”, as the farm helper describes them. I’ve learned that they eat exponentially more as they grow, at first costing only 50,000 VND/each/month, but now has trippled that. Now they are eating 150,000 VND each ($100 for 12) for just for cám/month, plus another $50 for the worker and $50 for the added nutritions of fishheads and rau muống. Yet there are still room to raise more, so I will get some more black pigs this week, bringing total to 16 or 18.
At least 4 of them will be ready for slaugter come November. So my time-sharers for organic pork, please do get ready. They are not vaccinated even, so this is drug-free pigs.
I might be looking at some new land to grow some crops…pepper or coffee. Maybe coffee, since I drink coffee and many of my friends do, too. Weekend farmer Pho is happy Pho.
First guy on the left’s the most active eater. Always the first to jump in and last to get out of the vegetable crunch fest. We plan to keep him to produce offsprings. (R and more) More boar and black pigs from the farm. The spend the majority of time outside the barn.
Miền Trung – mùa lũ mới
Nhân mùa lũ lụt miền Trung, 2009
(nguyễn duy, trích đoạn)
Trả lời thế nào với cái nhìn đen láy
với bàn tay run run chìa ra đấy?
tôi nhận ra bàn tay vàng móng ấy
tay cấy cày làm hột gạo nuôi tôi
Bây giờ đồng trắng nước trôi
bàn tay chìa vào mặt tôi gấp gáp
hay là chính mẹ tôi từ trong đất
dắt đất lên để thử lòng tôi chăng?
Tôi giấu mặt vào giữa đám đông
tay lần mãi cái hầu bao rỗng lép
chả lẽ moi ra một nhúm ngôn từ đẹp
trả vào cái lòng tay trũng như đồng chiêm
đang ngửa lên? ..
(Quê nhà, vụ lụt năm Quý Sửu – 1973)
Thơ Lưu Quang Vũ
Việtnam – đã có một thời như thế, đã có những tâm hồn như thế.
(Lưu Minh Vũ ở giữa, bố Lưu Quang Vũ và mẹ Tố Uyên)
“Nói với con cuối năm”
Cha lên làng sơ tán thăm con
hoa mận nở trắng vườn
năm sắp hết
chợ quê rộn rịp
vàng hương nếp mới lá rong xanh
Hai cha con ngồi trên bờ đê cao
sông chiều ngút khói
gió rạp mình cả dại
sau lưng Hà Nội sương mờ
thành phố vừa trải qua
những trân bom hủy diệt
lòng cha giờ dập nát
những xác người máu loang
biết nói gì với con
đôi mắt trẻ đen tròn ngơ ngác thế
cuộc chiến đã mấy chục năm trời
con mới gần ba tuổi
tia nắng sớm mong manh chùm lá mới
đêm của đời gió bão đã dài lâu
Con bi bô với bàn ghế cỏ cây
tập gọi tên các sự vật trên đời
tập tin lời người lớn
cha làm sao nói được
những khổ đau lầm lạc trên đường
các ác đen xì trong mỗi quả bom
mang mặt đẹp nói cười khôn khéo
Con hát ngọng nghịu
“vịt dắt tay gà đi chơi”
áp trán vào gò má thơ ngây
cha bỗng thấy chẳng còn gì đáng sợ
cha dạy con mến thương tất cả
rồi tự con sẽ biết căm thù
cha dạy con tin yêu từ ngọn cỏ
rồi mai sau con sẽ nghi ngờ
con sẽ trả lời những câu hỏi đời cha
Con cũng sẽ đặt nhiều câu hỏi mới
lòng cha dẫu héo khô cành mận dại
nhựa âm thầm buốt trắng những chùm hoa
con ơi con hãy tha thứ cho cha
cha chẳng thể nào sống cùng mẹ được
đời cha nắng gắt
mẹ con cần mật ngọt của đồng vui
con khôn lớn trên đời
hãy yêu thương mẹ
và hãy hiểu cho cha
Tết hòa bình đầu tiên
đất nước nghèo xơ xác
cha cũng chẳng đủ tiền
mua cho con áo đẹp
chiều bên sông gió rét
con lặng nhìn tít tắp bãi ngô xa
- Bên kia sông là gì hở cha?
- Bên kia sông có đường đất đỏ
có ruộng mía trổ cờ trắng xoá
những vườn đầy quả ngọt những đồng hoa.
- Có bươm bướm không cha?
- Có, có rất nhiều bươm bướm
Con thì thầm trong hơi thở mạnh
- Sông rộng thế làm sao sang được?
Cha ôm con vào lòng, con bé bỏng của cha
- Bên kia sông có nhiều bướm nhiều hoa
rồi cha con ta sẽ tìm được con đò
đi sang bên ấy.
(Note: Có đoạn nói về sự chia tay với vợ, nữ diễn viên điện ảnh Tố Uyên – năm 1972)





