Máy bay Vietnam Airlines lại nổ lốp khi hạ cánh

Đây là vụ nổ lốp máy bay thứ hai của Vietnam Airlines trong vòng 3 tháng qua. Sao ai chơi kỳ cứ rải đinh đường bay hoài dzậy ta?

Hay là lỗi của người vá xe (máy bay)? Dùng keo không chuẩn? Đốt chỗ vá chưa đủ chín?
Speechless #2
Giấy chứng nhận tôn vinh “Doanh nghiệp ứng dụng hệ thống quản lý chất lượng xuất sắc” và “Top 100 sản phẩm chất lượng an toàn vì sức khỏe cộng đồng” đã đến tay Vedan hôm 11/10. Giải thưởng được trao cho ba sản phẩm, gồm: Bột ngọt Vedan, Vedan hạt nêm thịt heo, Tinh bột biến đổi.

You gotta be kidding me!!
Nạn làm vỉa hè
Gọi là cái nạn, vì vỉa hè của người ta đang ngon lành đẹp đẽ tự nhiên TP cạy tung lên, lát đá hoa cương hết. Sáng nay tôi đi mua cà fê ở Mạc Thị Bưởi thấy cái vỉa hè quen thuộc nay thành một bãi đất lầy nhầy…mà cái vỉa hè này cũng mới làm đây thôi.


Theo một kỹ sư, loại vỉa hè lát bằng bêtông sỏi rửa màu trắng này có độ bền khá lâu (15-20 năm nếu là đường trung tâm). Bạn nhìn miếng bê tông sỏi rửa còn nguyên màu sắc và lớp men và lớp sỏi này thì biết.
Bà con ai cũng phản ảnh, vì bí-zì-net làm ăn bị gián đoạn, lại phải đóng tiền “nhà nước và nhân dân cùng làm”
Một chủ cửa hàng buôn bán cá cảnh trên đường Lý Chính Thắng, bức xúc: “Thấy phường kêu đi họp để triển khai làm vỉa hè nhưng khi đến họp thì phường chỉ đưa ra hạn định trong thời gian cụ thể, mỗi hộ phải đóng 5 – 6 triệu đồng chứ đâu phải họp để lấy ý kiến người dân. Vì quy định nên nhiều hộ phải đóng, không đóng cũng không được”. (xem thêm: http://www.sggp.org.vn/moitruongdothi/2008/11/172527/)
Ở dưới đường còn ổ gà ổ voi lởm chởm, các quận không trung tâm có chỗ còn chưa được tráng nhựa. Vậy tại sao chúng ta lại cứ làm đi làm lại mấy cái vỉa hẻ? Có cái còn mới nguyên và thực ra làm bằng gạch đỏ rất đẹp (theo tôi đẹp còn hơn đá hoa cương trơn trượt).
Hãy bắn vào đồng bào của mình đi
Ngày hôm qua ở Nhật triển lãm lần đầu tiên một phim tài liệu về cuộc biểu tình ở Miến Điện năm 2006.
Trong đó ấn tượng nhất là cảnh quân đội có vũ trang được điều động đến, nhảy xuống khỏi xe vận tải và nhắm vào đồng bào của mình, và người quay phim nói “This is it!” (”thế là hết”)
Sau bao ngày biểu tình trong hòa bình, khi quân đội nổ súng bắn vào sư sãi và người biểu tình, cuộc biểu tình trở nên hỗn loạn và cuối cùng bị dập tắt, hay ít ta, người ta phải về nhà để khỏi phải chết.

Trong số người bị bắn chết trên đường phố, có một phóng viên APF Kenji Nagai, người dày dạn kinh nghiệm trong các cuộc giao tranh. Tại Miến Điện, ông ta đã bị xô ngã, và bắn kiểu xử tử – viên đạn xuyên qua tim từ ngực phải. Tay cố gắng giành lại máy quay phim từ người lính, Kenji biết những gì trong máy quay phim của ông ta sẽ làm cho cái chết của những người biểu tình và của chính ông ta – đang gần kề bên – có ý nghĩa.