Đi bằng gì bây giờ?
Nhân vụ “Tàu Hỏa Húc Xe Đi Đám Hỏi”
Đi bằng gì cho an toàn bây giờ?! Chắc chắn không phải là đi xe máy rồi:
“Tỷ lệ tử vong năm 2004 được công bố là 8,3 người trên 10.000 phương tiện cơ giới đường bộ có đăng ký, tỷ lệ thương tích là 10,7 người trên 10.000 phương tiện cơ giới đường bộ có đăng ký, tỷ lệ tai nạn là 12 vụ trên 10.000 phương tiện cơ giới đường bộ có đăng ký, VN đang nhanh chóng trở thành một trong những nước có môi trường giao thông đường bộ nguy hiểm nhất trong khu vực Đông Á.”
Update từ ngành đường sắt:

“Theo báo cáo của ngành đường sắt, 10 tháng đầu năm cả nước xảy ra 431 vụ tai nạn đường sắt, làm chết 166 người, bị thương 319 người. Hiện, cả nước có gần 6.000 điểm giao cắt giữa đường bộ và đường sắt, trong đó có hơn 4.500 điểm giao cắt dân sinh, nhiều điểm không có rào chắn, biển báo. Riêng 3 thành phố: Hồ Chí Minh, Hà Nội, Hải Phòng có trên 4.200 điểm vi phạm với diện tích bị lấn chiếm gần 1,5 triệu m2.”
Chà chà, đường sắt kiểu này cũng nguy hiểm quá. Hay mình đi đuờng biển? Mà đừng đi ghe thuyền nhỏ, rất nguy hiểm. Hãy đi tàu cánh ngầm. Vì sao? Nó vừa to, chạy vừa nhanh, số lượng vừa ít…nên khả năng đụng nhau là…rất thấp?

Tàu cánh ngầm đâm nhau, 8 người bị thương
Mấy người lớn hay ra đường quá, chạy xe ẩu, lái xe không đúng làn. Chứ trẻ con chắc không bị ảnh hưởng?
“Theo thống kê của Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF) thì trong vòng 10 năm qua, số vụ tai nạn giao thông đã tăng gấp 4 lần. Theo điều tra chấn thương liên trường (VMIS), trong năm 2001 có 4.100 trẻ chết do tai nạn giao thông, tương đương với 11 trẻ chết 1 ngày. Tỷ lệ tử vong ở trẻ em trai gấp 2 lần tỷ lệ này ở trẻ em gái. Trong khi đó có 290.000 trẻ bị thương do tai nạn giao thông cũng trong năm 2001, tương đương với 794 trẻ/ngày. Tai nạn giao thông là nguyên nhân tử vong hàng đầu của trẻ em từ 15 tuổi trở lên.”
Đi bằng máy bay chăng? Không, cũng không an toàn nốt “Jetstar Pacific Airlines bị tố cáo sử dụng máy bay thiếu an toàn“. Chà, bất ngờ quá. Mà không chỉ có mình tui bất ngờ. Ngay cả bộ trưởng bộ giao thông vận tải cũng bất ngờ khi nghe tin này.

Ông Hồ Nghĩa Dũng. Ảnh: H.Hà. VNExpress
Kết luận tạm thời: đừng đi đâu hết!!! Ở nhà coi phim, và nhậu sometimes.
Bubba goes to bootcamp
Bubba quá hiền, chỉ sủa khi người lạ ra khỏi nhà. Nghĩa là chỉ sủa tiễn người kiểu “see you again”. Bubba cũng sủa khi thấy người quen, vì nó quá mừng.
Cho nên từ hôm thứ Hai tuần này, Bubba phải đi bootcamp do khuyển sư “Vũ Hùng” quản lý. Bubba sẽ được huấn luyện 4 tháng liên tục, để trở thành người nhớn.
Weekend này anh sẽ đi thăm nuôi Bubba xem cậu ta cư xử thế nào với bạn đồng môn, và có bạn gái chưa.
Xài tiền rách
Ở Việtnam mặc áo rách cũng được. Quần rách là một cái mốt. Đội nón rách còn có người thương. Còn móc ra một tờ tiền rách thì không ai thông cảm. Làm người với nhau mà sao tệ quá. Ảnh hưởng tinh thần của việc bị thối tiền rách, và phải xài tiền rách, là không nhỏ.
Nhìn người đang cố xài tiền rách biết ngay. Cứ dấm dấm dúi dúi, tay đưa tiền mà mắt đầy lo âu. Người có kinh nghiệm hơn thì làm ra vẻ bình thản, hay cố cười to ha ha dù có khả năng sắp bị chửi. Rồi đồng tiền rách cũng lòi ra, và khổ chủ đành lấy lại, xin lỗi. Sorry mình không để ý. Móa thằng nào chơi kỳ thối tiền rách cho mình.
Trong trường hợp tống khứ trót lọt, đồng tiền rách có chủ mới. Chủ cũ phóng xe chạy nhanh – đôi khi khỏi đợi tiền thối nếu không đáng kể, hay lẩn vào đám đông như một tội phạm. Trưa hôm đó ăn chay để cảm thấy thanh thản hơn với chính mình.
Sáng nay anh có 50 ngàn rách chút xíu, dán băng keo mà người nào thiếu liêm sỉ đã thối cho anh tối qua lúc chạng vạng. Đi xe ôm ra đầu đường mới phát hiện ra. Bác xe ôm già cũng quen biết, nhưng nhất định không lấy. “Để bữa khác cũng được chú ơi.”
Đút tời 50 ngàn vào túi. Anh lên xe đò về quê. Cước phí xe: 50 ngàn. Anh đưa nhanh lúc mọi người nhao nhao đưa tiền. Nhưng trong lúc có vẻ bấn loạn ấy, miếng băng keo vẫn lấp lánh, lấp lánh. Đồng tiền được chuyền từ băng kế trước ra phía sau. Những cái lườm nguýt. Những tiếng xì xào vô tình hay cố ý. Anh móc tờ 500 ngàn, đợi thối. Tình hình rất là tình hình.
Xe dừng ờ trạm. Anh mua cái bánh bao. Trong túi vẫn nóng hổi tờ 50 ngàn có sẹo. Nhìn quanh, thấy những người bán hàng có vẻ sõi đời quá. Chỗ chặt heo quay có con dao to, nên anh lảng qua chỗ bán sữa long thành. Thêm bình sữa. Nhiêu chị? 12 ngàn. OK tiền nè chị. Chị không lấy mà lo bán, nói thằng con thối tiền. Thằng nhóc cầm tờ 50 ngàn vứt vào ngăn kéo. Chà, có vẻ được đây. Nhưng…
Nó hỏi má nó 50 ngàn thối nhiêu.
Anh nói hỏi gì nhiều nhóc, 38 ngàn. Đếm đếm tiền thối.
Whew. Anh quay ra, cảm thấy hơi tội lỗi. Cảm giác khó chịu như vừa mới phải ăn một muỗng bột ngọt Vedan và nghe nhạc Đàm Vĩnh Hưng. Miếng bánh bao nghẹn ở cổ. May có hộp sữa tươi.
Cực quá, cái việc xài tiền rách ở VN. Ở Mỹ hễ có trên 60% của tờ bạc là được đổi ngay với lời cảm ơn. Hôm nào anh sẽ chơi nổi: Đợi thằng bạn mò mẫm kiếm đồng tiền rớt trong rạp chiếu phim là đốt tờ $100 cho nó kiếm. Giống như Hắc Công Tử & Bạch Công Tử ngày xưa vậy. Chỉ có khác là anh cho nó cháy gần nửa thôi – qua Mỹ đổi lại tờ khác, và thêm một chuyện để nổ chơi.
Hà Nội được bầu là đô thị sạch?!
Hả?!! Thiệt không dzậy? Thiệt mà anh Tư. Xem bản tin trên báo điện tử nè.
Nhưng..nhưng…mới có nhiều báo nói Hà Nội rất nhiều rác, hồ Gươm ô nhiễm đến mức Cụ Rùa không sống nổi, người dân mang khẩu trang vẫn bị vấn đề đường hô hấp ở HN kia mà?!

Mọi người hết sức bình tĩnh, đừng để phức tạp hơn tình hình. Hãy đọc xem tiêu chí chọn lọc đô thị “sạch” là thế nào đã:
“Đô thị sạch đáp ứng tiêu chí như có nhiều sáng kiến làm sạch đô thị, đường phố được quét dọn sạch sẽ, toàn dân không vứt rác ra đường, tỷ lệ thu gom rác thải đạt 80% khối lượng, tỷ lệ đường nội thành được bê tông hóa đạt 75%, tỷ lệ doanh nghiệp có xử lý nước thải đạt từ 50% trở lên…”
Àh! Thì ra là vậy. Tỉ lệ “bê tông hóa” là một tỉ lệ tốt sao? Trong khi cả thế giới đang muốn xanh hóa, “go green”, vận động cả một thế hệ quan tâm đến renewable energy và giảm sức nóng quỹ đạo, thì VN chúng ta đặt “bê tông hóa” là một tiêu chí thể thiện sự tiến bộ và văn minh? Tỷ lện doanh nghiệp có xử lý nước thải đạt từ 50% trờ lên? Còn người dân thì sao? Họ thải nước đi đâu? Mỗi lần mưa xuống xe Matiz trôi trong nước thải sục lên từ cống.
Còn tiêu chí xả rác ra đường? Biết đâu người dân Hà Nội nam phụ lão ấu đều có ý thức cao về việc không xả rác ra đường, giữ đường phố vỉa hè sạch sẽ thì sao anh Tư? Biết đâu nhờ vậy mà HN đoạt giải đô thị sạch?
Đừng đọc đâu xa xôi, cứ nhìn cái link liên quan – và link ngay trong bản tin tuyên dương tính sạch sẽ của Hà Nội thì biết: Người dân Hà Nội với thói quen xả rác.
Nói thật, tui có chút ghen tị. Tui nghĩ Bà Rịa Vũng Tàu của tui là sạch nhất!!
Đúng vậy. Trừ khúc sông chỗ Vedan thôi. Khúc đó, coi như của Bình Dương hay Đồng Nai đi. Trừ khúc đó ra, người dân Bà Rịa cực kỳ sạch sẽ, vỉa hè bằng đá hoa cương hết, trồng cây xanh mát trời ông địa…đường xá không một chút rác. Ở phường của tui người ta dặn nhau bỏ dép ra khi đi ra đường, sợ dơ đường. Tối mang chiếu ra vỉa hè nằm cho mát, và chó được dạy chỉ ị trong nhà chứ không bao giờ ra đường làm bậy bao giờ. Tình trạng người đái đường cũng rất hiếm, vì ít có gốc cây nào quá to hay tường nào quá khuất, và dân địa phương sẵn sàng cho người lạ vào nhà hay ra chuồng heo tiểu nhờ – đặc biệt nhà nào sử dụng chất đốt từ khí methane của phân chuồng. Hôm nào heo hay người không có nhu cầu WC là coi như khỏi nấu cơm.

