Japan
Sau tiếng chửi thề toàn quốc vào hôm VN “chiến mà không thắng” Malaysia, anh bỏ đi Nhật. Japan – đất nước của 2 thứ anh thích: sushi, và sake.
…
Chiba.
Anh ngồi uống Sapporo như con nghiện. Tay run run vì đói. Hồi nãy ở ga xe lửa người ta nói “Shinshoju Tenmple? Very close…” Thì ra, “rất gần” ở đây là gần 3 cây số và hai ngọn đồi. Anh như con thú lạc bầy, lang thang con đường nhỏ và những cái shop bán 2 thứ đặc sản ở đây: dưa muối và lươn nướng.
Kiếm mãi mới ra chỗ chịu cho anh trả tiền đôla. Lần cuối cùng anh đến Japan, 1 đô “ăn” 100 yen. Giờ thì đô mất giá, chỉ được có 80 yen.
Mắt nhìn ông chủ quán trung niên đang nướng lươn unagi, và bà mẹ già quấn cái khăn, má đỏ vì hơi nóng của lò than và vì cái lạnh mù đông, ngồi ăn cơm trưa kế bên.

Tại sao chỉ 50 năm?
Tại sao quyền sử dụng đất tại VN chỉ có 50 năm?
50 năm là một thoáng qua, nếu chúng ta đang lo về một câu chuyện phồn thịnh chứ không phải cái lợi trước mắt. Ở Mỹ, người ta phân biệt rất rõ ràng sự khác biệt giữa “rich” và “wealth”. Rich là khi chủ công ty BĐS sắm xe Rolls Royve và người khai thác gỗ sắm máy bay riêng, để lên báo cho thiên hạ biết mình giàu đến đâu… Wealth là khi những người này bán máy bay riêng để bảo vệ một khu rừng già cuối cùng, và có đủ tiền để lo cho một thế hệ mới, chứ không cho riêng mình. Để có wealth, người ta phải nhận ra sự bền vững trong sự tích lũy giá trị của mình, của công ty mình, và của những gì mình đang gầy dựng.

Sự phồn thịnh được tạo ra trên những giá trị lâu đời, nhưng sự cha truyền con nối…mà đôi khi mảnh đất đó là một phần của sự tiếp nối. Ví dụ như một mảnh đất từ bao đời nay đã trồng nho, và nho này rất nổi tiếng (góp phần cho thương hiệu của một đất nước), và người cha truyền cho con bí quyết làm rượu nho…và sau đó cháu chắt chít của dòng họ này perfect chai rượu nho này…vì thế Nước Pháp mới có những chateau rượu vang trứ danh. Thử tưởng tượng có sự gián đoạn trong sự chuyển tải công nghệ và truyền thống này, chỉ vì “QSD đất chỉ có 50 năm”, và phải “quy hoạch lại”, phải “giải tỏa để đạt bê tông hóa 75%”. Sẽ có một số ít con người hưởng lợi từ sự hoán chuyển này, nhưng những giá trị mất đi sẽ mai một sự phồn thịnh của một đất nước.
Những gì mất đi sẽ không thể nào đong đếm được. Một nghề (job) cần thời gian và kinh nghiệm để thành một cái nghiệp (career). Career cần thêm đam mê, và sự tích lũy lâu đời, để thành một nghệ thuật thực sự. Vì dụ như ngành dệt tơ tằm tại VN – cả mấy trăm năm mới đạt được đỉnh cao để hôm nay chúng ta biết được “tơ tằm VN”. Nó đã thành một nghệ thuật. Không phải chỗ nào cũng trồng cây dâu tằm được, hay thời tiết phù hợp để làm tơ tằm. Một nghệ nhân dệt tơ tằm không có mảnh đất đó, đôi khi ông ta chỉ là một người dệt thuê. Ông bà mình nói “an cư mới lạc nghiệp”. Làm sao an cư được khi cứ 50 năm có trời biết chuyện gì sẽ xảy ra cho cơ nghiệp của mình, của tổ tiên mình?
Tôi muốn để lại cho những đứa con của tôi nhiều hơn những kiến thức phổ thông, những gì có trong nhà bank, và những giá trị vật chất khác. Tôi muốn nói với chúng “ông bà mình đã ở đây, cha đã lớn lên ở đây và đã quay về đây…con sẽ gìn giữ mảnh đất này cho con và cháu của con, vì nó là phần hồn của không gia đình ta, mà là một phần hồn của dân tộc VN.” Làm sao đây, nếu phần hồn này chỉ là một miếng giấy với một hạn sử dụng đã được ghi trước? Sự kết nối bền vững sẽ luôn luôn có một mắt xích yếu mỗi 50 năm?
Time for a new journey
Today, for the most part, began a new CEOship at yet another portfolio company. The tasks: restructure several departments, tighten operations, weed out unprofitable business lines and expand the happy ones. In other words: change the world as we know it. So the first move: wake up and take a “before” picture. Let’s hope and pray, that in the “after” picture on December 2010, I smile big
From porn to vegetable

Ganari Takahashi made his millions as head of adult video business Soft on Demand. He retired (how much quivering flesh can one man take?) and established Kunitachi Farm in 2006 with a self-investment of ¥1 billion. From Takahashi’s point of view, this leap from pornography to agriculture was not as rash as it may seem.
“When I entered the adult video industry, the most important people, those who were actually making the product, weren’t able to earn anything,” he explains. “Instead the distributors were making all the money. So I worked to create an industry where those who made things were properly valued. When I thought about living as a farmer, I realized that in agriculture as well, the act of making things was not duly valued. So I thought to apply what success I had in the adult industry to the world of agriculture.” Thus was born Takahashi’s idea of “agricultural reform.”
Read more: Kunitachi Farm | CNNGo.com http://www.cnngo.com/tokyo/eat/kunitachi-farms-bringing-porn-business-knowhow-world-vegetables-345643#ixzz0ZB0VTTQn
