Xài tiền rách
Ở Việtnam mặc áo rách cũng được. Quần rách là một cái mốt. Đội nón rách còn có người thương. Còn móc ra một tờ tiền rách thì không ai thông cảm. Làm người với nhau mà sao tệ quá. Ảnh hưởng tinh thần của việc bị thối tiền rách, và phải xài tiền rách, là không nhỏ.
Nhìn người đang cố xài tiền rách biết ngay. Cứ dấm dấm dúi dúi, tay đưa tiền mà mắt đầy lo âu. Người có kinh nghiệm hơn thì làm ra vẻ bình thản, hay cố cười to ha ha dù có khả năng sắp bị chửi. Rồi đồng tiền rách cũng lòi ra, và khổ chủ đành lấy lại, xin lỗi. Sorry mình không để ý. Móa thằng nào chơi kỳ thối tiền rách cho mình.
Trong trường hợp tống khứ trót lọt, đồng tiền rách có chủ mới. Chủ cũ phóng xe chạy nhanh – đôi khi khỏi đợi tiền thối nếu không đáng kể, hay lẩn vào đám đông như một tội phạm. Trưa hôm đó ăn chay để cảm thấy thanh thản hơn với chính mình.
Sáng nay anh có 50 ngàn rách chút xíu, dán băng keo mà người nào thiếu liêm sỉ đã thối cho anh tối qua lúc chạng vạng. Đi xe ôm ra đầu đường mới phát hiện ra. Bác xe ôm già cũng quen biết, nhưng nhất định không lấy. “Để bữa khác cũng được chú ơi.”
Đút tời 50 ngàn vào túi. Anh lên xe đò về quê. Cước phí xe: 50 ngàn. Anh đưa nhanh lúc mọi người nhao nhao đưa tiền. Nhưng trong lúc có vẻ bấn loạn ấy, miếng băng keo vẫn lấp lánh, lấp lánh. Đồng tiền được chuyền từ băng kế trước ra phía sau. Những cái lườm nguýt. Những tiếng xì xào vô tình hay cố ý. Anh móc tờ 500 ngàn, đợi thối. Tình hình rất là tình hình.
Xe dừng ờ trạm. Anh mua cái bánh bao. Trong túi vẫn nóng hổi tờ 50 ngàn có sẹo. Nhìn quanh, thấy những người bán hàng có vẻ sõi đời quá. Chỗ chặt heo quay có con dao to, nên anh lảng qua chỗ bán sữa long thành. Thêm bình sữa. Nhiêu chị? 12 ngàn. OK tiền nè chị. Chị không lấy mà lo bán, nói thằng con thối tiền. Thằng nhóc cầm tờ 50 ngàn vứt vào ngăn kéo. Chà, có vẻ được đây. Nhưng…
Nó hỏi má nó 50 ngàn thối nhiêu.
Anh nói hỏi gì nhiều nhóc, 38 ngàn. Đếm đếm tiền thối.
Whew. Anh quay ra, cảm thấy hơi tội lỗi. Cảm giác khó chịu như vừa mới phải ăn một muỗng bột ngọt Vedan và nghe nhạc Đàm Vĩnh Hưng. Miếng bánh bao nghẹn ở cổ. May có hộp sữa tươi.
Cực quá, cái việc xài tiền rách ở VN. Ở Mỹ hễ có trên 60% của tờ bạc là được đổi ngay với lời cảm ơn. Hôm nào anh sẽ chơi nổi: Đợi thằng bạn mò mẫm kiếm đồng tiền rớt trong rạp chiếu phim là đốt tờ $100 cho nó kiếm. Giống như Hắc Công Tử & Bạch Công Tử ngày xưa vậy. Chỉ có khác là anh cho nó cháy gần nửa thôi – qua Mỹ đổi lại tờ khác, và thêm một chuyện để nổ chơi.
on November 14th, 2009 at 4:40 pm
chắc tại…chưa quen thôi anh, mà đem ra ngân hàng (cho vào acc chẳng hạn) là không phải ngại gì đâu anh
nice weekend anh
on November 15th, 2009 at 3:33 pm
bỗng dưng thấy…nhột.
on November 15th, 2009 at 3:53 pm
Tất cả các ngân hàng gần nơi anh sử dụng đều nhận đổi tiền rách lại cho anh. Nếu tiền quá rách thì hình như sẽ có bù thêm chút phí. Văn hóa người Việt là vậy đó. Cái sỹ diện còn lớn lắm!
on November 16th, 2009 at 3:36 am
Cai a an banh bao & uong sua nay wen hong ta??